"Ngươi nhìn đủ chưa?"
Ánh mắt Tiêu Mặc vẫn luôn dán chặt lên gò má Khương Thanh Y, chưa từng dời đi.
Khương Thanh Y khẽ cắn môi mỏng, đôi gò má ửng lên một rặng mây hồng nhàn nhạt.
"Xin lỗi, tại hạ thất lễ rồi." Tiêu Mặc bừng tỉnh, chắp tay thi lễ, tùy ý tìm một cái cớ: "Không ngờ dung nhan dưới lớp khăn che mặt của Khương tông chủ lại khuynh quốc khuynh thành đến vậy, khiến tại hạ nhất thời thất thần."




